Người mới bán thường nhìn giá của người khác rồi đặt thấp hơn chút cho dễ bán.
Cách đó ngắn hạn thì bán được, nhưng lâu dài thì tự làm khó mình và làm khó cả nghề.
- Tính từ chi phí thật thay vì nhìn giá người khác
- Cộng cả công chăm và tỉ lệ mất đàn vào chi phí
- Giữ giá nhất quán cho mọi khách
- Giải thích được vì sao ở mức đó thì khách chấp nhận
Những gì nên tính vào chi phí
Chi phí trực tiếp: thùng, giá kê, vật tư.
Công chăm trong suốt thời gian nuôi tổ đó tới lúc bán. Đây là phần lớn nhất và cũng hay bị bỏ qua nhất.
Tỉ lệ mất đàn: nếu mười tổ tách ra mà chỉ tám tổ sống được thì chi phí của hai tổ mất phải tính vào tám tổ còn lại.
Chi phí giao hàng nếu có chở.
Và phần công tư vấn, hỗ trợ sau bán.
| Khoản | Có tính không | Ghi chú |
|---|---|---|
| Thùng và vật tư | Có | Dễ tính nhất |
| Công chăm tới lúc bán | Có | Phần lớn nhất, hay bị quên |
| Tỉ lệ mất đàn | Có | Chia đều cho số tổ bán được |
| Chi phí giao hàng | Có | Tính riêng hoặc gộp vào giá |
| Công tư vấn sau bán | Có | Ít ai tính nhưng thật |
| Giá của người khác | Chỉ tham khảo | Không nên làm căn cứ chính |
Vì sao không nên nhìn giá người khác
Mỗi trại một chi phí khác nhau: vùng nuôi khác, cách chăm khác, tỉ lệ mất đàn khác.
Đặt giá thấp hơn người khác mà chi phí mình cao hơn thì thực chất là bán lỗ mà không biết.
Ngược lại nếu chi phí mình thấp thì có thể bán mức hợp lý mà vẫn có lãi, không cần theo người khác.
Giá của người khác chỉ nên dùng để tham khảo mặt bằng chung, không phải làm căn cứ chính.
Vì sao phá giá là tự làm khó
Bán rẻ thì bán được nhanh, nhưng kéo theo mấy hệ quả.
Phải bán nhiều tổ hơn để bù, nghĩa là tách nhiều hơn, và đàn trong trại mỏng dần.
Không đủ để dành cho phần hỗ trợ sau bán, nên cắt phần đó, và khách mất đàn.
Và khi những trại làm kỹ không cạnh tranh nổi thì cả chợ chỉ còn hàng làm ẩu.
Cạnh tranh bằng sự rõ ràng và hỗ trợ thì bền hơn nhiều so với cạnh tranh bằng giá.
Giữ giá nhất quán
Mỗi người một giá thì khách so nhau và ai cũng thấy mình bị thiệt.
Giữ một mức cho mọi khách, và nếu có giảm thì giảm theo tiêu chí rõ ràng, ví dụ mua nhiều hoặc khách quen nhiều năm.
Khi có ai hỏi giảm thì trả lời được rõ ràng vì sao mức đó là mức đã tính đủ.
Cách này lúc đầu nghe cứng nhắc nhưng về lâu dài dễ hơn cho cả hai bên.
Ở Mua Bán Ong Dú, giá nhất quán được xem là một phần của việc làm ăn đàng hoàng.
Giải thích mức giá
Khách hỏi vì sao giá này thì nên trả lời được cụ thể.
Đàn bao nhiêu tuổi, đã qua mấy mùa khó, thùng loại gì, có hồ sơ không, có hỗ trợ sau bán không.
Nói được năm điều đó thì phần lớn khách hiểu và chấp nhận.
Người chỉ so con số mà không nghe giải thích thì thường cũng không phải khách phù hợp.
Những chỗ người nuôi hay vấp
- Đặt giá bằng cách nhìn người khác rồi hạ thấp hơn
- Quên tính công chăm và tỉ lệ mất đàn vào chi phí
- Mỗi khách một giá khác nhau
Câu hỏi thường gặp
Nên định giá dựa trên gì?
Chi phí thật của mình, gồm cả công chăm và tỉ lệ mất đàn.
Có nên nhìn giá người khác không?
Chỉ để tham khảo mặt bằng, không làm căn cứ chính.
Bán rẻ hơn để dễ bán có được không?
Ngắn hạn thì được, lâu dài thì tự làm khó mình và làm khó cả nghề.
Khách trả giá thì có nên giảm không?
Giảm theo tiêu chí rõ ràng, đừng mỗi người một mức.
Khách hỏi vì sao giá này thì trả lời sao?
Nói cụ thể về tuổi đàn, thùng, hồ sơ và hỗ trợ sau bán.